NỖI ÁM ẢNH SỐ ĐO 76-56-81

NỖI ÁM ẢNH SỐ ĐO 76-56-81

NỖI ÁM ẢNH SỐ ĐO 76-56-81

NỖI ÁM ẢNH SỐ ĐO 76-56-81

NỖI ÁM ẢNH SỐ ĐO 76-56-81
 

NỖI ÁM ẢNH SỐ ĐO 76-56-81

 

 

Trong ngành công nghiệp thời trang, để được sải bước trên những sàn catwalk lớn, có một quy tắc ngầm về tiêu chuẩn số đo ba vòng mà nhiều người mẫu phải đồng ý đánh đổi để đưa cơ thể về đúng tỉ lệ được yêu cầu. Đằng sau hào quang trên sân khấu, những cô nàng chân dài phải chấp nhận những luật lệ vô cùng khắc nghiệt.

 

Xu hướng người mẫu “siêu mảnh” bắt đầu vào những năm 60 của thế kỉ trước, sau sự xuất hiện của chân dài huyền thoại Twiggy - biểu tượng của làng thời trang Anh, chỉ nặng 41kg và cao 1,68m. Từ thập niên 1990, sau khi Calvin Klein phát động chiến dịch quảng cáo với hình ảnh siêu mẫu Kate Moss, 1 trong 6 siêu mẫu huyền thoại thế giới, việc sử dụng người mẫu size 0 nhanh chóng trở nên phổ biến và thậm chí nở rộ thành trào lưu trong ngành công nghiệp thời trang. Ở thời điểm đó, Kate Moss gây tranh cãi khi đi đầu xu thế “heroin chic” với thân hình gầy gò, làn da xanh xao, và đặc biệt là tỷ lệ quần áo size 0 (76-56-81) của Kate cũng được xem là tiêu chuẩn. Dù ngay trong thời gian ấy, báo chí và dư luận đã lên án kịch liệt và cho đó là một “xu thế vô đạo đức”, nhưng các nhà thiết kế vẫn vô cùng thích thú và dần cho đây là tiêu chuẩn để đánh giá người mẫu. 

 

Với các nhà thiết kế, bản chất người mẫu chỉ là “chiếc móc di động”, nhiệm vụ của họ là tôn lên trang phục. Bên cạnh đó, tạp chí Glamour nhận định rằng đó là vì các nhà thiết kế sợ đế chế siêu mẫu sẽ quay trở lại. Nếu các siêu mẫu nổi tiếng và quyến rũ nhờ 3 vòng gợi cảm, họ sẽ dùng chính quyền lực này để yêu cầu nhiều lợi ích, chi phối sự chú ý của khán giả vào người mẫu thay vì trang phục. Vậy là, từ đó “làn sóng” người mẫu gầy bắt đầu tràn ngập sàn catwalk tại khắp kinh đô thời trang lớn như Paris, Milan, London, và cả nhiều nhà mốt như Mario Boselli, Yves Saint Laurent,… cũng hưởng ứng phong trào này.

(Nguồn: sưu tầm)

 

Vậy những câu chuyện đằng sau áp lực mang tên “người mẫu size 0” là gì? Đó chính là sự đánh đổi về sức khỏe, thậm chí là cả tính mạng. Họ buộc phải giảm cân phản khoa học như ăn bông gòn, khăn giấy, súc rửa ruột, dán mảnh nhựa lên lưỡi nhằm giảm cảm giác thèm ăn. Thậm chí, họ còn phải tìm đến các cơ sở thẩm mỹ để giảm vòng ngực của mình theo đúng kích thước được yêu cầu. Chưa hết, có nhiều người mẫu làm bạn với cà phê đen, thuốc lá, thuốc ngủ, thuốc giảm đau liều cao, và cả ma túy để ép cân. Năm 2006, cặp chị em nổi tiếng Luisel Ramos và Eliana khiến thế giới bàng hoàng khi cô chị đột quỵ tại sàn diễn thời trang, cô em lại tử vong tại nhà riêng mà lý do đều là chứng biếng ăn. Năm 2010, chân dài Pháp Isabelle Caro qua đời tuổi 28 sau thời gian chiến đấu với bệnh chán ăn. 

 

Trước thực trạng tàn nhẫn này, vào năm 2017, một đạo luật được thông qua tại Pháp cấm những chân dài có vóc dáng quá gầy được trình diễn. Họ phải có giấy tờ chứng minh chỉ số cơ thể (BMI) trên 18 và trong tình trạng khỏe mạnh. Tây Ban Nha, Đan Mạch, Italy và Anh cũng liên tiếp quy định hạn chế người mẫu “heroin chic”. “Tắc kè hoa” Coco Rocha đã nhanh chóng lên tiếng phản đối những yêu cầu phi lý của các công ty người mẫu. Tyra Banks, mẹ đẻ của series nổi tiếng America’s Next Top Model thường xuyên lên án việc giảm cân quá đà. Tuy nhiên, những nỗ lực can thiệp của chính quyền hay tiếng nói bênh vực và lên án của nhiều người mẫu nổi tiếng chỉ giải quyết phần nào tình trạng “người mẫu size 0”. Thực tế vẫn còn rất nhiều show thời trang có những yêu cầu khắt khe về người mẫu. Sự độc tài vẫn còn đó và được xuất phát từ chính những nhà mốt hàng đầu. Giám đốc sáng tạo Chanel từng không ít lần tuyên bố: "Đừng đưa các cô gái quá khổ lên sàn diễn của tôi". Đối với Giám đốc Sáng tạo Anthony Vaccarello thân hình phải gầy mới thể hiện đúng chất gợi cảm, cá tính mà nhà mốt Pháp hướng đến.

 

Vậy nên, làm thế nào để chấm dứt hoàn toàn “xu thế vô đạo đức” này vẫn còn là một dấu chấm hỏi. Bởi lẽ, vẫn còn những cô gái chấp nhận đánh đổi tất cả vì đam mê nghề nghiệp và tham vọng thành công thì vẫn còn những show diễn với những yêu cầu khắt khe về hình thể của người mẫu, và ngược lại.

 

----------------------------------

THE OBSESSION OF 76-56-81

 

 

In the fashion industry, to stride on the big catwalks, most models have to follow an implicit rule of the breast-waist-hip standard measurement. They, therefore, endure such “nightmare” regulations.

 

The trend of skinny models started in the early 1960s after the appearance of long-legged Twiggy - the legendary symbol of the British fashion village, who is only 41kg in weight and 1.68 in height. The use of size 0 model also emerged in the 1990s when Calvin Klein launched an advertising campaign with the image of supermodel Kate Moss, one of the six legendary supermodels in the world. Back then, Kate Moss led a controversial trend of "heroin chic" with skinny body, pale skin, and in particular, Kate's size 0 (76-56-81) clothes ratio was also considered a so-called standard. Although the press and public opinion strongly condemned it as an "unethical trend", the designers were still extremely interested and gradually, it became the criteria for model evaluation. 

(Nguồn: sưu tầm)

 

To designers, the model's nature is simply a "mobile hook", their job is to dress up costumes. In addition, Glamor magazine implied that it was because the designers were afraid of the supermodel empire returning. If the supermodels are famous and seductive thanks to sexy measurement of bodies, they will use that power to ask for more benefits, and that the stage may be dominated by their charms, not the costumes. Therefore, with that "wave" of skinny models starting to flood the catwalk in such big fashion capitals like Paris, Milan, London, many fashion names like Mario Boselli, Nazionale Della, Moda, Yves Saint Laurent,... also advocated this movement.

 

So what is the story behind the pressure of size 0 modelling? It is the trade-off of health, or even the life of a model. They were forced to lose weight unreasonably like eating cotton balls, paper towels, intestinal rinses, sticking plastic pieces on the tongue to reduce cravings and so on. There are even models making friends with black coffee, cigarettes, sleeping pills, high-dose pain relievers, and drugs to lose weight. In 2006, the famous sisters Luisel Ramos and Eliana shocked the world when Luisel had a sudden death at the catwalk while her younger sister died at home for the same reason: anorexia. In 2010, French long-legged Isabelle Caro died at age 28 after battling with anorexia. 

 

In the face of this cruel situation, in 2017, a law was passed in France that forbade long legs that were too thin to be on the stage. Good health and above 18 body mass index (BMI) are must-have criteria. Spain, Denmark, Italy and the United Kingdom also continuously restricted "heroin chic" models. Coco Rocha quickly voiced demanding unreasonable objections of modeling companies. Tyra Banks, the founder of the popular America’s Next Top Model series regularly condemned excessive weight loss. However, the government's intervention efforts or the voice of defense and condemnation by many famous models only partially solved the situation of size 0 models. In fact, there are still many fashion shows that have strict requirements about models. The dictatorship still exists and comes from the top faders themselves. Creative director of Chanel has repeatedly stated: "Don't put oversized girls on my stage." To Creative Director Anthony Vaccarello, the body has to be thin to show the true sensuality and personality that the French fashion house is aiming for. 

 

So, how to stop this "unethical trend" completely? It is still a tough question unfortunately. Because if there are still girls accepting everything because of their passion for career and ambition to succeed, there will still be shows with strict requirements about the model's body, and vice versa.