[RECAP][TEDxFTU 2019]

05 Tháng 06

[RECAP][TEDxFTU 2019]

ANH NGUYỄN HỒNG LỢI - NGHỊ LỰC LÀM NÊN THÀNH CÔNG CỦA MỖI CHÚNG TA

Cuộc sống sẽ không thể nào đáp ứng tất cả những gì ta mong muốn mà sẽ mang lại và lấy đi của chúng ta nhiều điều. Bởi vậy, hãy trân trọng cuộc sống này, đừng bao giờ tự ti về năng lực của bản thân và chần chừ để rồi đánh mất cơ hội khẳng định mình. Qua bài chia sẻ của diễn giả Nguyễn Hồng Lợi, khán giả chắc hẳn cũng đã cảm nhận được những khó khăn mà anh đã trải qua, nhưng trên hết là nỗ lực không ngừng của anh để chạm đến ước mơ của mình.

Anh sinh ra vốn đã không may mắn như người khác, phải trải qua một tuổi thơ cơ cực và sự chế giễu của những người xung quanh vì cơ thể không được lành lặn của mình. Nhưng những khó khăn đó không thể cản bước được ý chí, nghị lực của anh, mà chính là động lực để anh trở thành một Nguyễn Hồng Lợi như ngày hôm nay.

Sự hình thành của cái tên “Kình ngư không chân” được xuất phát từ một câu hỏi rất đơn giản của anh: “Mình có thể bơi được không?” Rồi từ sự thắc mắc đó, anh đã không ngừng phấn đấu, rèn luyện để giải đáp khuất mắc của bản thân. Không chỉ ở bể bơi, mà giờ anh đã vươn ra biển lớn đại dương, kể cả con sóng cao 2m cũng không thể ngăn cản anh chinh phục giấc mơ của mình.

“Lợi làm được thì các bạn sẽ làm tốt hơn Lợi gấp nhiều lần” - Đó là lời kết và cũng là lời nhắn nhủ của anh dành cho mọi người. Cho dù cuộc sống có khắc nghiệt như thế nào, nếu có nghị lực, ý chí và niềm tin thì những khó khăn đó không thể cản bước ta trên con đường đã chọn. 

ANH PHẠM HOÀNG LONG (LUCAS PHẠM) - A TRAP AMONG SOCIAL NORM OR... SOCIAL WORM

Bạn đã bao giờ tự hỏi liệu như thế nào mới được công nhận là “một người thành công”? Phải chăng đó là những bức hình với hàng ngàn lượt like trên facebook, một đề bạt cho vị trí cao hơn trong công ty, hay đó là những “cú” check-in ở nơi xa hoa sang trọng? Thật vậy, con người thường tự tạo ra cho mình những định kiến, đôi khi sống và bị điều khiển bởi chính những khuôn thước mà họ đặt ra cho bản thân mình.

Với những chia sẻ chân thành từ câu chuyện của bản thân, anh Lucas Phạm đã chỉ ra 3 “cái bẫy” lớn nhất của con người trong xã hội hiện đại, có lẽ chúng quá đỗi hiển nhiên nên đôi khi ta chọn cách phớt lờ đi, hoặc là chúng ta không đủ dũng cảm để đối diện với thực tại.

Sai lầm lớn nhất đầu tiên là việc chúng ta quá quan tâm đến những lời nói của thiên hạ mà vô tình tự hạ thấp giá trị và đánh mất niềm tin vào bản thân. Bạn sẽ không biết mình làm được gì nếu không thử đương đầu với chúng, bạn sẽ không biết mình có thể đi xa đến đâu nếu không bắt đầu bước những bước chân đầu tiên, và bạn sẽ không biết mình trở thành con người như thế nào nếu cứ cố theo đuổi cách sống “hoàn mỹ” của một người khác. Bài học rút ra đầu tiên chính là “Không bao giờ phụ thuộc quá nhiều vào lời nói của người khác, và cũng đừng bao giờ nói những lời “nhụt chí” với người khác trong hoàn cảnh khó khăn nhất.”

“Người muốn sẽ tìm cách, người không muốn sẽ tìm lý do.” Khi không đạt được mục tiêu đề ra, phản xạ đầu tiên của ta là tìm cách để bao biện cho chính sai lầm ấy của bản thân. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi phải chăng việc tự trấn áp tinh thần của bản thân lại chính là nguyên do khiến ta khó lòng chạm đến đỉnh vinh quang? Hoặc là tự tìm ra lối đi riêng phá vỡ mọi giới hạn của bản thân, hoặc chỉ sống một cuộc đời trong vùng an toàn của bản thân để rồi bạn sẽ chẳng bao giờ học được cái hay cái mới.

Và điều cuối cùng, “Hãy chọn một đôi giày thật sự vừa với đôi chân của bạn, và lần sau khi tìm thấy nó, hãy mang nó như một nàng Lọ Lem.” Đừng sống theo nguyện vọng hay theo đuổi giấc mơ của người khác. Hãy sống vì cuộc đời của chính bản thân bởi chúng ta sinh ra là một nguyên bản, đừng chết đi như một phiên bản của bất kỳ ai và vì bất kỳ lý do gì.

“Đừng để người khác định vị thành công cho bạn và cũng đừng ước một cuộc sống của bất kỳ ai mà hãy sống một cuộc sống mà mọi người đều mong ước.”

CHỊ ĐỖ MỸ NINH - MEMORIZATION IS NOT EQUAL TO UNDERSTANDING

Khi nghe đến “Life of Pi”, thứ đầu tiên bạn nghĩ đến là gì? Một bộ phim? Đại dương bao la? Hay một hằng số toán học? Nói về con số thần thánh “Pi”, mặc dù người ta cứ nói về tầm quan trọng của nó, nhưng thực tế bạn có hiểu vì sao hằng số này lại được “tôn thờ” như vậy hay không? Hay Hiệp định Geneva đã có tác động như thế nào đến lịch sử Việt Nam hiện đại? Hoặc làm sao đèn có thể sáng lên chỉ sau một cú bật công tắc? Những câu hỏi này tưởng chừng rất đơn giản, thế nhưng khi hỏi về bản chất của chúng thì tại sao trong đầu chúng ta chỉ hiện lên một dấu ba chấm? Tại sự kiện TEDxFTU vừa rồi, chị Đỗ Mỹ Ninh đã có những chia sẻ rất đáng suy ngẫm về việc chúng ta được dạy phải ghi nhớ thông tin như thế nào, chứ không phải nắm và hiểu bản chất của vấn đề.

“Việc thấu hiểu vấn đề có ý nghĩa hơn là chỉ đơn thuần ghi nhớ thông tin” 
Mất một khoảng thời gian dài theo cách học ghi nhớ đơn thuần, không thắc mắc, không phản biện để rồi chị đã phải tự giới hạn rằng mình chỉ giỏi Văn và Tiếng Anh. Cho đến khi được tiếp xúc với môi trường giáo dục mới, qua những trải nghiệm không-mấy-dễ-chịu trong thời gian đầu, chị đã đúc kết rằng việc hiểu bản chất vấn đề và khai thác những khía cạnh khác mới chính là điều quan trọng. “Việc bạn quên một vài thứ cũng không sao, bởi vì có thể tìm chúng ở trên mạng. Nhưng nếu bạn không hiểu bản chất cốt lõi của vấn đề, thì cho dù bạn có ghi nhớ tốt bao nhiêu, điều này cũng không mang nhiều ý nghĩa”

“Mọi thứ đều mang tính tương đối” 
Chị Ninh chia sẻ rằng đã từng có khoảng thời gian chị không thể phân loại mình là người Nam, hay người Bắc và cũng thường e dè trước những câu hỏi như thế. Nhưng bây giờ chị không còn quá quan trọng việc rạch ròi giữa việc mình là người Bắc hay người Nam, mà tùy vào hoàn cảnh mà chị có thể linh hoạt điều chỉnh. Qua đó chị muốn nhắn nhủ rằng mọi thứ đều mang tính tương đối tùy thuộc vào góc nhìn của mỗi người; điều quan trọng là nó có phù hợp với hoàn cảnh và thời điểm đó hay không.

Ở cuối bài diễn thuyết, chị Đỗ Mỹ Ninh muốn nhắn nhủ đến người tham dự rằng sẽ có nhiều cách khác nhau để giải quyết vấn đề, vậy nên không nhất thiết phải gò ép bản thân vào một khuôn khổ nhất định hay chấp nhận tất cả những gì chúng ta được dạy, mà hãy thắc mắc, suy nghĩ và có nhận định riêng!

“Hãy tư duy theo cách của bạn, tự đặt câu hỏi cho bản thân và bạn sẽ có quyết định cho riêng mình”

Mr. PAUL ESPINAS - LEVERAGING FEAR AS A RESOURCE

Đã bao nhiêu lần chúng ta cảm thấy sự lo lắng, bất an tìm thấy và chiếm lấy tâm trí của bản thân, kìm hãm những bước phát triển cần thiết để trở thành một cá nhân tốt hơn? Cũng tự nhiên và luôn có mặt ở xung quanh chúng ta như không khí, nỗi sợ hãi sẽ luôn tồn tại dù ta có muốn hay không. Đã từ lâu ta đã được dạy rằng hãy dũng cảm và chiến thắng nỗi sợ hãi! “Chiến thắng” trong suy nghĩ non nớt từ thuở bé đôi khi lại đồng nhất với “Triệt tiêu”, và ngay cả khi lớn lên sau này nhiều lúc chúng ta vẫn luôn khư khư suy nghĩ “Phải ngăn chặn thứ khiến đôi tay kia run lên ngay mới được!”. Tất cả rồi chỉ để ta thất vọng và ngày càng hốt hoảng hơn khi nỗi sợ hãi lúc nào cũng quay lại, ở phía cuối lớp nơi các ánh mắt đều dồn vào ta, ở bên cạnh quan sát khi ta làm bài kiểm tra hay ở ngay trên khuôn mặt của những nhà tuyển dụng,...

“Thật là mệt mỏi khi lúc nào cũng phải cố gắng tiêu diệt nỗi sợ hãi.”

Trong một bài hát khá nổi tiếng của mình, Lenka từng du dương rằng “Rắc rối là một người bạn, rắc rối là một người bạn của tôi.” Có lẽ đã đến lúc chúng ta nên thay đổi cách nhìn nhận nguồn gốc của sự sợ hãi theo một hướng khác? Và đó chính là thông điệp anh Paul Espinas muốn gửi gắm đến mọi người, đặc biệt là các bạn trẻ. Thông qua những chia sẻ rất gần gũi và dễ đồng cảm, anh muốn nhấn mạnh rằng, nỗi sợ hãi là một đòn bẫy ta hoàn toàn có thể tận dụng. “Nỗi lo lắng của tôi chính là một nguồn tài nguyên và tôi hoàn toàn có thể sử dụng chúng!”. Thật vậy, đã bao nhiêu lần nỗi lo lắng cho ta thêm động lực để có thể hoàn toàn vượt ra khỏi rào cản của bản thân và trở nên tốt hơn? Trong bộ phim về Người Dơi của Christopher Nolan, một người đàn ông thông thái đã nói rằng làm sao con người có thể tồn tại đến bây giờ, nếu không có thứ động lực nguyên thủy nhất thúc đẩy chúng ta tiến tới? Anh Paul Espinas cho rằng, sợ hãi là tự nhiên, và vì thế không nên chối bỏ nó.

Cuối cùng, anh cũng muốn nhắn nhủ đến những tay “mơ mộng” ngoài kia, “ƯỚC MƠ thường song hành với NỖI SỢ, nhưng ta phải làm cho ƯỚC MƠ của chúng ta lớn hơn NỖI SỢ”. Chúng ta sẽ gặp những đối thủ, chúng ta sẽ gặp những tay khó nhằn, chúng ta sẽ nhận những cái “không” và những thứ này sẽ khiến ta lo lắng. Và không có vấn đề gì với việc đó cả.

“Vâng, hãy sợ hãi một ít, bạn sẽ làm gì và giải quyết điều đó ra sao sẽ làm nên con người bạn. Cho nên hãy lo lắng một xíu, chuyện đó thật bình thường và đừng bao giờ ngừng mơ ước.”

CÔ LÊ ĐỖ QUỲNH HƯƠNG - UNITED ‘WE’ ATTAIN THE UNIVERSAL LOVE

Từ khi sinh ra, thứ chúng ta cảm nhận đầu tiên, không phải là những vật chất bình thường, mà là tình yêu, từ đấng sinh thành. Lớn lên, tình yêu hình thành nhiều hình thái khác nhau, tình láng giềng, lòng yêu mến bạn bè, tình cảm lứa đôi. Có thể nói, tình yêu là một thứ gì đó không thể tách rời, quý báu và vĩnh cửu.

Thế nhưng con người lạ thay, chúng ta lại phân biệt tình yêu thành nhiều mức độ, phân tách các chủ thể trong tình yêu thành những thứ độc lập, giữa ’người’ với ‘người’. Và rồi, chúng ta dần suy nghĩ thế giới này thành ‘bản thân’, và ‘những người khác’.

Trong bài chia sẻ tại TEDxFTU 2019, cô Lê Đỗ Quỳnh Hương đã bày tỏ quan điểm của mình về chủ đề ‘Tình yêu thương đại đồng’ đầy ấn tượng và đậm chất nhân sinh. Theo cô, chúng ta xem bản thân như những cá nhân tách biệt, chúng ta xây dựng những niềm tin và lý tưởng sống cho riêng mình, những niềm tin về ‘tình yêu trai gái, ‘tình yêu xứng đôi vừa lứa’, ‘con người là động vật bậc cao, thống trị Trái Đất’. Những lý tưởng đó dần dần khiến chúng ta ngày càng gay gắt với những thứ mà ta gọi là ‘sai trái’, ta nghĩ cho bản thân nhiều hơn, một cách ích kỉ.

Và con người quên đi rằng chúng ta là những phần nhỏ của một chủ thế đại đồng, thống nhất - ‘We are in fact just elements of the Same and the Only Unit!’

Cô Hương cho rằng, chúng ta đều rung động trước những xúc cảm của ‘những người khác’, mỗi hành động của chúng ta đều tác động lẫn nhau. Con người chặt cây khiến toàn Trái Đất nóng lên, chúng ta thải ra nhiều chất thải, khí hậu toàn Trái Đất dần thay đổi. Và điều đó khiến toàn bộ chúng ta chịu đựng những điều tồi tệ cùng nhau. Chúng ta kết nối với nhau, như một bản năng.

Với thông điệp ‘We Are United As One. We Are All Connected. This is called The Uncategorised Love – or to be more precise: it is The Universal Love!’, cô Hương muốn chúng ta nhận thức được rằng, chúng ta là những phần nhỏ của một điều to lớn, vậy tại sao chúng ta lại tự tách biệt mọi thứ? Điều quý giá nhất trên đời không phải là Tình yêu, mà là Tình yêu đại đồng, xem mọi thứ gắn kết với nhau, và con người quan tâm lẫn nhau và cùng nhau hướng đến những điều tốt đẹp. Chúng ta nên xóa nhòa vạch phân cách và yêu thương ‘những thứ khác’, ‘những thứ khác’ nhiều hơn, và rồi, chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm, chẳng còn sự đấu tranh nào trong nội tâm. Và thế giới sẽ là một thế giới đại đồng tốt đẹp.

“Nếu tôi, chúng ta bắt đầu hành động, thì thế giới này sẽ tốt đẹp hơn, qua từng ngày!”