Pedophilia, a disorder or a crime?

05 Tháng 06

Pedophilia, a disorder or a crime?

Ấu dâm được định nghĩa một cách rõ ràng trong wikipedia là lạm dụng tình dục trẻ em, là quá trình trong đó một người trưởng thành lợi dụng vị thế của mình nhằm dụ dỗ hay cưỡng ép trẻ em tham gia vào hoạt động tình dục. Nhưng do giới hạn kiến thức không cho phép bàn quá sâu về nguồn gốc và bản chất của căn bệnh này, song bài viết sẽ nói về hậu quả và những nguyên do khiến cho sự việc đáng phẫn nộ như vụ sàm sỡ trong thang máy ngày vừa qua xảy ra.

Căn bệnh ái nhi đã xuất hiện từ rất lâu. Thật khó xác định trường hợp đầu tiên ấu dâm xảy ra, e ngại rằng tiếng cầu cứu của những nạn nhân đã không thể bật thành lời hoặc hoàn toàn chìm trong tiếng im lặng của những người xung quanh. Có những ghi chép từ thời trung cổ đã nhắc đến những mối quan hệ không “đúng mực”, “lệch lạc”. Xét trên khía cạnh xã hội thời bấy giờ, tư tưởng phong kiến vẫn còn phổ biến rộng rãi nên chúng ta hoàn toàn có thể mường tượng được vô số những trường hợp bất công, nơi những kẻ nghèo mọn không có tiếng nói, nơi quyền lực và sự giàu có quyết định sự đúng sai, nơi con người ta dễ dàng dửng dưng trước những đứa trẻ bị bạo hành tình dục. Ngày nay, sau khi trải qua gần 4 cuộc cách mạng công nghiệp, rất nhiều những phát minh và đột phá trong công nghệ và tư tưởng tiến bộ, xã hội chúng ta đã tạm gọi là văn minh và trở thành một nơi mà ai cũng có thể nói lên suy nghĩ của mình. Nhưng hình như sự im lặng đến “chết người” vẫn còn tồn tại, tạo tiền đề cho những tội ác kinh tởm lộng hành. Chắc chúng ta vẫn đâu thể quên được vụ án cụ ông 76 tuổi sàm sỡ đến tận 9 đứa trẻ ở chung cư Vũng Tàu, vụ án chấn động ông lão hiếp dâm một bé gái chỉ mới 3 tuổi ở Hà Nội, hay vụ án hai bé gái ở Malaysia bị cả ông, bố và chú cưỡng bức nhiều năm không ai biết… và còn rất nhiều rất nhiều những trường hợp như thế nữa ở ngoài kia. Sự việc trong thang máy vừa đáng phẫn nộ vừa đáng buồn, nhưng cũng chẳng qua cũng là giọt nước tràn ly, là hồi chuông cảnh tỉnh cho những gì thật sự đang xảy ra.

Ảnh: Sưu tầm

(Tuy nhiên chúng ta không thể đổ hết những việc tệ hại đã xảy ra cho những kẻ ấu dâm, bởi lẽ chúng bị bệnh,... hay là chúng được tạo điều kiện ?

Trong tâm trí của những kẻ xấu, phụ nữ là một mục tiêu dễ ra tay, họ đa phần mỏng manh và dễ khống chế, tuy nhiên giữa xã hội chúng ta còn một mục tiêu thậm chí tuyệt vời hơn thế nữa cho bè lũ “sói già” : những con cừu non. Nhắc đến trẻ em là nhắc đến sự trong sáng, sự tò mò cũng như lòng nhẹ dạ cả tin của các em là một trong những điểm yếu rất dễ bị lợi dụng. Nếu các bạn có đọc qua Lolita của Vladimir Nabokov, các bạn sẽ nhận thấy rằng những hành động vô ý của các em bé đôi khi lại là những liều thuốc kích thích tột cùng cho những tên ái nhi. Chỉ vài cử động vô tình và những suy nghĩ non nớt cũng đủ đưa em vào tầm nhắm của kẻ xấu. Các em bị bắt phải im lặng để chúng ra tay, các em bị bắt im lặng và không được nói với ai, các em bị bắt im lặng khi được hỏi về những vết thương… Đó là thứ im lặng đáng sợ đầu tiên. Sự im lặng của các em đã vô tình tiếp tay cho kẻ xấu thực hiện ý đồ của chúng lần đầu, rồi lần thứ hai, thứ ba… Để khi mọi việc vỡ lẽ, không còn ai có thể trả lại cho các em sự trong sáng được nữa.

Ảnh: Sưu tầm

Phòng tránh bằng cách ý thức cho con trẻ về cơ thể là một biện pháp rất hữu hiệu song chắc chắn là chưa đủ, bởi định hình cho một đứa trẻ thì dễ, nhưng thay đổi suy nghĩ của một người trưởng thành mới khó. Ta không khỏi bàng hoàng khi đa số những vụ án ái nhi xảy ra ta đều phát hiện hình dáng của những con người dửng dưng hoặc thiếu quan tâm đến bất cẩn. Đây là thứ im lặng chết người thứ hai và cũng là nguyên do chính lót đường cho tội phạm lộng hành. Napoleon đã từng nói rằng “Thế giới đã phải chịu tổn thất rất lớn không phải vì sự tàn ác của những người xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt”. Rất nhiều trường hợp đã có người phát hiện ra những hành vi không đúng mực nhưng cái im lặng cứ bao trùm lấy những nhân chứng và tội ác tiếp diễn, chỉ khi việc đã rồi thì người ta mới tặc lưỡi tiếc nuối, hối hận. Thử hỏi nếu vụ án thang máy vừa qua không hề có sự hiện diện của chiếc camera, mà thay vào đó là một nhân chứng nào đó thì bây giờ mọi việc có được phanh phui đưa ra ánh sáng như bây giờ không ? Không có bất cứ thứ gì chắc chắn rằng nhân chứng đó sẽ không bị mua chuộc, không bị quyền lực chèn ép. Không có bất cứ thứ gì chắc chắn hành vi “nựng nhẹ” ấy sẽ chỉ dừng lại ở cô bé tội nghiệp hôm đó.

Dù sao đi nữa, ta cũng không bao giờ biết được ai trong số những người chúng ta gặp mặt là một tên biến thái hay ấu dâm cả, nhưng sự im lặng của ta rất có thể sẽ là thứ xúc tác cho kẻ xấu có được thứ hắn muốn. Chúng ta trở nên hùng hồn và lên án thứ mọi rợ có dục vọng với những đứa trẻ nhưng tất cả chỉ là nói suông đằng sau chiếc màn hình; trong khi thứ xã hội cần là những phát hiện và cảnh giác sớm, những biện pháp thoát ra ngoài những suy nghĩ dửng dưng thường thấy.

Ấu dâm và những mối nguy hiểm ẩn ngầm đe doạ đến những mầm non tương lai của chúng ta là rất đáng sợ. Song thứ đáng kinh hoàng hơn là những ánh mắt thờ ơ và đôi môi mím chặt chịu đựng. Dù là người chứng kiến hay là nạn nhân, ngăn chặn nó ngay lập tức, nếu không, không chỉ ta đang để cho tội ác leo thang, chính chúng ta cũng đang trở thành những kẻ đồng bọn đáng lên án.