Are you a good MAN, or a good WOMAN?

28 Tháng 04

Are you a good MAN, or a good WOMAN?

Are you a good MAN, or a good WOMAN?

“Là một người phụ nữ,...

Tôi được cho là phải nấu ăn ngon, giỏi các công việc nội trợ, và có khi, là dành phần lớn thời gian của mình cho gia đình. Khả năng chăm sóc tốt cho gia đình dường như là một thước đo đánh giá một người phụ nữ, nhất là ở các nước Á Đông. Làm thế nào để cân bằng giữa công việc và gia đình luôn làm tôi đau đầu. Tôi và những người phụ nữ khác bị gán cái mác “Phái yếu” và mặc nhiên, theo nghĩa đen, chúng tôi được

cho là yếu thế hơn, từ thể trạng đến năng lực. Yếu đuối về tinh thần và thể lực,

luôn cần một chỗ dựa cho mình, có lẽ đó là điều mọi người hay nghĩ về “Phái yếu”.

Còn những công việc, vị trí quan trọng về chính trị, kinh tế? Vẫn còn định kiến

cho rằng phụ nữ không phù hợp hoặc chưa đủ khả năng để đảm nhiệm  những chức vụ như vậy, và cho rằng đó là tham vọng. Không như đối với đàn ông, dường như tham vọng là một thứ gì đó mang nghĩa tiêu cực khi gắn với chúng tôi. Những quan điểm như phụ nữ thì nên dịu dàng, đằm thắm, không cần phải quá tham vọng hay nuôi chí lớn dường như vẫn còn khá phổ biến. Chúng ta hay nói về bình đẳng giới, nhưng có lẽ chừng nào người ta còn nói về nó, thì nó vẫn còn tồn tại, dù ít hay nhiều.”

“Là một người đàn ông,…

Áp lực thành công luôn đè nặng lên vai, rằng tôi phải có cơ ngơi sự nghiệp đàng hoàng, phải khẳng định vị thế của mình trong xã hội. Nhưng đâu phải ai cũng muốn vậy, nhiều khi tôi cũng chỉ muốn sống một đời an nhiên, đơn giản, chỉ là nó cần nhiều can đảm bởi định kiến xã hội thì đâu dễ gì thay đổi. Rồi chúng tôi bị gán một cái mác, là “Phái mạnh”, và mặc nhiên đàn ông được cho rằng phải mạnh mẽ, cả về thể chất lẫn tinh thần. Để hòa nhập, tôi thường phải làm những thứ tiêu biểu cho nam giới như chơi game, uống bia giỏi, chơi thể thao tốt, hay phải luôn mạnh mẽ,… Và hơn hết, một điều mà đa số nam giới đang phải trải qua, chính là chúng tôi, dường như không được phép chân thật với cảm xúc của mình. Việc bộc lộ những cảm giác yếu đuối, sợ hãi, hay xúc động được cho là hành động đáng xấu hổ, không đáng mặt đàn ông. Và từ đó, nhiều nam giới đã tạo ra cho mình một vỏ bọc “Đàn ông đích thực” nhưng nhiều khi lại cảm thấy chật vật, bế tắc với nó.”

Nhưng, là một phụ nữ, hay đàn ông liệu chỉ có thể, và nên như vậy?

Không chỉ phụ nữ cần biết nấu ăn ngon, hay giỏi công việc nhà, mà bất cứ ai cũng đều nên như vậy, rõ ràng những kỹ năng này giúp ta tự tin hơn khi sống tự lập. Còn cái mác “Phái yếu” ư? Thật là một sự nhầm lẫn ở đây bởi theo khoa học chứng minh, với 2 nhiễm sắc thể X, phụ nữ mới thực sự là phái mạnh trong khả năng chống chọi bệnh tật, sức khỏe dẻo dai hay đương đầu với stress. Nữ giới không nhất thiết phải được xem là yếu đuối, mà họ có thể trở nên vô cùng mạnh mẽ, điển hình là khoảnh khắc “vượt cạn” của các bà mẹ (cơn đau lúc ấy tương đương với việc bị gãy cùng lúc 20 cái xương) nhưng họ vẫn có thể vượt qua được. Và phụ nữ tham vọng thì có gì sai? Họ có ước mơ, hoài bão được cống hiến cho xã hội, khao khát được theo đuổi những mục tiêu đó là một điều rất đáng trân trọng. Thực tế cũng đã chứng minh rằng phụ nữ hoàn toàn có khả năng lãnh đạo, làm chính trị hay điều hành những tổ chức kinh tế, doanh nghiệp lớn.

Còn đàn ông, có lẽ họ nên thoải mái hơn với cảm xúc của mình, dẹp bỏ bớt những định kiến từ xã hội cũng như từ chính bản thân họ. Đàn ông không cần phải cố gắng trở thành những người gan dạ nhất, mạnh mẽ nhất, hãy cho bản thân dừng lại, nghỉ chơi một chút, yếu đuối cũng được, khóc cũng chẳng sao bởi bản chất của họ không khô khan, cứng nhắc như những chuẩn mực của xã hội. Thực tế, nghiên cứu cho thấy các giáo viên mầm non thường nhận ra rằng từ lúc sơ sinh đến 4-5 tuổi, bé trai thường dễ xúc động hơn các bé gái, nhưng dần dần chúng lại được giáo dục để phù hợp với chuẩn mực xã hội về “phái mạnh”. Cảm xúc là một thứ tự nhiên, vậy nên cứ trung thực với nó, không cần phải quá tiết chế hoặc che đậy, như vậy gánh nặng “là một người đàn ông” sẽ vơi đi, đồng nghĩa với việc họ có nhiều tự do hơn trong việc chọn cách sống mà họ muốn mà ít bị chi phối bởi những định kiến xã hội.

Xã hội vẫn còn nhiều định kiến cho cả nam giới và nữ giới, nhưng liệu chúng ta có cần thiết phải đi theo khuôn mẫu như vậy, trở thành một người mà ta không muốn chỉ vì cái mác ấy? Liệu ta có phải trở thành một người PHỤ NỮ tốt hay một người ĐÀN ÔNG giỏi, trong khi, đơn giản ta chỉ cần làm một NGƯỜI tốt?